[C.88] Nuôi nhốt kiều thê – cuốn 2

Đệ 2 cuốn Chương 88:

 

Rốt cục cô củng bò tới được bên ghế sô pha, cô quỳ cả người trên mặt đất, vươn hai cánh tay đầm đìa máu vào trong khe ghế sô pha tìm kiếm.

 

Lục lọi  chừng một chút, cô rốt cục cũng mò được tấm danh thiệp kia.

 

Trên mặt vui vẻ, đem danh thiếp rút đi ra.

 

. . . . . .

 

Khách sạn Dụ Đạt, lần này Lý Triệt tới thành phố Z thì ghé vào đây ăn.

 

Bởi vì chuyện lần trước xảy ra ở khác sạn Kell, làm cho cảm nhận của anh đối với khách sạn này xấu đi rất nhiều, hoặc là do trong lòng anh cũng còn một chút kháng cự với việc lần đó, vì vậy, lần này khi anh tới thành phố Z, anh liền bảo Chương Hiển đổi khách sạn khác mà ở.

 

Lúc này đã gần giữa trưa.

 

Ở nhà hàng cơm Tây Dụ Đạt, Lý Triệt cùng Chương Hiển đang dùng cơm trưa.

 

“Chuẩn bị tư liệu đến đâu rồi?”

 

Ngón tay thon dài ưu nhã nắm dao nĩa, nhẹ nhàng cắt mỹ thực ở trước mặt, chậm rãi để vào trong miệng, Lý Triệt thuận miệng hỏi.

 

“Không sai biệt lắm, gần đây nàh đầu tư có xuất hiện chút vần đề, tuy nhiên tạm thời còn không có ảnh hưởng công việc hiện tại, nhưng là nếu như. . . . . .”

 

“Nếu như lúc này ai mà tạo thêm áp lực cho bọn họ, tệ đoan sẽ xảy ra.”

 

Nói đến đây, trong ánh mắt Lý Triệt  đột nhiên thoáng hiện lên ý cười, buông chiếc nĩa ra, cầm lấy khăn tay lau miệng,  lại  tiếp tục hỏi:

 

“Còn bên Thừa Phương điện tử thì sao? Bên đó, bọn họ bảo nuốt trôi được không?”

 

“Cái lão hồ ly Dư Vệ Bình không dễ dàng để chúng ta nắm thóp đâu , ông ta đúng là có hứng thú, nhưng không nỡ dùng tiền. Xem ra phí thời gian hơn rất nhiều. Lee, anh xác định chúng ta có thể lấy được cục xương đó hay không?”

 

Chương Hiển thì rất kỳ quái về thái độ của Lý Triệt, anh biết rõ Lý Triệt từ trước đến nay đều là một người lý trí mà trầm tĩnh, đột nhiên lần này lại muốn thu mua công ty đó, anh thật sự không tránh khỏi liên tưởng việc này có phải liên quan đến người phụ nữ tên Liền Tịch Tịch kia hay không.

 

Chính là, thật đúng là vì người phụ nữ đó hay sao?

 

“Dư Vệ Bình không nỡ dùng tiền, ông ta không phải còn một đứa con trai hay sao?”

 

“Ý của anh là. . . . . . Lee, anh thật sự là. . . . . .”

 

Chương hiển cuối cùng là hiểu được ý tứ của Lý Triệt , anh đã hiểu rõ vẻ mặt của Lý Triệt.

 

“Trần Thắng đến đây. Xem ra, tập đoàn Diện, hắn ta đúng là bị tình thế bắt buộc.”

 

Mục quang Lý Triệt  chẳng biết từ khi nào đã nhìn về phía cửa của nhà hàng, lúc này Trần Thắng từng bước từng bước một đi về hướng của anh.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s